Tin tức tổng hợp, tin nhanh của atoz.vn

Dạy con: Thực tế hay lý thuyết?

6/7/2019 2:23:51 AM

Khi con còn bé, tôi vẫn dạy con rằng, phải biết nhường nhịn đồ chơi với bạn, không nên tranh giành, lấy làm của riêng. Thế nhưng, không ít lần, con tôi mếu máo khóc ở một khu vui chơi tập thể nào đó, vì chậm tay chậm chân chẳng kịp “sở hữu” được món đồ ch

 
Dạy con: Thực tế hay lý thuyết?

Nhìn quanh, các bé khác giành hết mọi thứ, dù có khi các bé cũng chơi không hết những món đã lấy. Sau này, tôi đành bấm bụng tập cho con mình kỹ năng “bon chen” và thích ứng với từng hoàn cảnh, để con hiểu, không phải lúc nào cũng cần “chịu thiệt”.

 

Mỗi khi ra ngoài, tôi thường cho con tờ tiền để bé tập đưa hai tay và nói “con biếu bà/bác” với một người ăn xin nào đó. Thế nhưng, càng ngày tôi càng ít cho con có cơ hội làm việc tốt ấy. Khi con thắc mắc tại sao lúc này con không được biếu họ tiền nữa, tôi ngập ngừng chẳng biết trả lời thế nào. Làm sao có thể giải thích cho một đứa trẻ mới lên năm về những khái niệm như: chăn dắt, giả vờ, lười lao động được...

 

Tôi dặn con không ăn những thứ bạn bè rủ rê, cách phân biệt đồ chơi, thức ăn Trung Quốc để từ chối, tránh xa. Cũng đã qua rồi cái thời để con cái chúng ta tin vào “chú bảo vệ” hay những người xa lạ khác. Biết làm sao hơn. Càng không thể để lũ trẻ ngơ ngác “mù thông tin” để rồi phải trả giá. Tôi cũng chẳng muốn để con mình dần lớn lên và tự trải nghiệm, như lời khuyên của một bà mẹ khác. Thấy cái xấu, cái ác, cái tệ hại, thì phải giúp con né tránh.

 

Con tôi nay đã chín tuổi, thi thoảng tôi có việc nên để bé ở nhà một mình trong khoảng thời gian ngắn. Những lúc đó, tôi phải dặn con kỹ lưỡng rằng, không được mở cửa cho ai vào nhà, ngoại trừ ba mẹ, bà nội, hai dì ruột sống gần đó. Tôi phải nêu vài tên ai đó như hàng xóm, bà con để con tôi hiểu rằng, dù họ là người quen, nhưng không có nghĩa là họ sẽ được phép vào nhà mình. Con tôi thắc mắc, vì sao lạ vậy, mẹ vẫn luôn dạy con lễ phép, nghe lời người lớn kia mà? Tôi đành giải thích về những khái niệm thuộc về thế giới của người lớn như lừa đảo, trộm cắp, bắt cóc... cho con hiểu, trong tâm trạng rất phân vân, chẳng rõ mình làm vậy có đúng hay không...

 

Là một bà mẹ có con gái, những đắn đo khi dạy con đề phòng người khác giới, ngay cả anh em họ trong nhà, quả chẳng dễ dàng gì. Để con vô tư sống, thân thiện, hồn nhiên như lứa tuổi ư? Chắc là giữa thời buổi bao nhiêu bất trắc này, không bà mẹ nào dám thực hiện. Băn khoăn lắm, khi muốn giữ cho tâm hồn và suy nghĩ của con được trong sáng, hướng thiện, lại muốn trang bị cho con kỹ năng để có thể tự bảo vệ mình giữa bao cạm bẫy.

 

Không ít lần, tôi dành thời gian để nói cho con hiểu về hai chữ “người lạ”, lý do tại sao không được nghe hay đi theo bất kỳ ai. Lời mẹ dặn là trên hết. Dù vậy, tôi vẫn sợ con lơ ngơ, thiếu hiểu biết để rồi bị dụ dỗ. Đây cũng là thực tế khắc nghiệt mà tôi và những bậc cha mẹ khác đang phải đối mặt. Tốt xấu, thật giả khó lường, không chia sẻ với con, để con sống trong niềm tin và sự ngây thơ trọn vẹn thì ra đời, con sẽ khó lòng thích nghi, đối phó được. Nhưng, hẳn tâm hồn lương thiện của bọn trẻ sẽ ít nhiều hoang mang khi phải chứng kiến những khó hiểu của cuộc sống bây giờ...

 

Theo Hải Yến

PNO