Tin tức tổng hợp, tin nhanh của atoz.vn

Nhọc nhằn mưu sinh bằng nghề đổ máu

9/14/2018 9:58:03 PM

(Dân trí) – “Chẳng ai làm nghề này mà lành lặn cả, chân, tay, mặt chỗ nào cũng có sẹo. Thậm chí có người mang thương tật nặng suốt đời” –Ông Nguyễn Văn Bền (52 tuổi), người làm nghề thu lượm kính tâm sự.

Ở khu phố Tân Hiệp, phường Tân Bình, thị xã Dĩ An (Bình Dương) có một xóm nhỏ của những cư dân nghèo từ các tỉnh miền Trung, miền Tây quy tụ về sinh sống và mưa sinh bằng nghề gom nhặt kính vỡ. Cái nghề vất vả, nguy hiểm khiến họ thường xuyên phải đổ máu và những vết thương, vết sẹo chi chít trên cơ thể.

Những người phụ nữ đang nhọc nhằn mưu sinh bằng nghề đổ máu
Những người phụ nữ đang nhọc nhằn mưu sinh bằng nghề "đổ máu"

Chỉ cách đường nhựa vài trăm mét nhưng con đường vào xóm kính gồ ghề ổ gà, “ổ voi”, hàng trăm bao đựng kính xếp la liệt hai bên như muốn thử lòng can đảm của những người khách lạ. Xóm kính nằm trên bãi đất trống, được bao xung quanh bởi dãy phòng trọ và những căn nhà đang xây dang dở. Giữa bãi đất trống là những người lao động với dụng cụ bảo hộ sơ sài, thậm chí là lưng trần phơi nắng “vùi” mình trong đống kính.

Chị Hương (25 tuổi, quê Nghệ An), cầm chiếc xẻng đập kính, tiếng động chát chúa vang lên kèm với nhiều mảnh kính vỡ sắc lẹm bay tứ tung, rồi chị cúi rạp người xúc từng miếng kính bỏ vào bao. Mồ hôi nhễ nhãi, chị Hương cho biết đã làm nghề này được 4 năm, sau khi lấy chồng, cả hai vợ chồng cùng vào miền Nam làm công nhân nhưng chồng chị không xin được việc làm nên chị cùng chồng làm nghề nhặt kính. Chị Hương cũng không nhớ xóm kính được hình thành từ khi nào.

Luôn tiềm ẩn nhưng rủi ro với nghề nhặt kính
Luôn tiềm ẩn nhưng rủi ro với nghề nhặt kính

Theo chị Hương, buổi sáng những người đàn ông trong xóm đi xe ba gác vài chục km đến những bãi rác, công trình đang xây dựng để nhặt kính đem về, còn chị em phụ nữ ở nhà bỏ riêng kính trắng, kính màu và rửa sạch để bán được giá cao. Kính khi nhặt về được phân ra làm 2 loại gồm: Kính vỡ vụn (sẽ được đóng vào bao bán theo kg) và kính còn tận dụng được (là những tấm kính lớn sẽ được tận dụng lại bằng cách cắt nhỏ theo kích thước đại lý đặt trước).

Đến khi nhặt được kha khá thì nam giới có sức khỏe và kỹ thuật thì đứng bàn cắt những tấm kính lớn hoặc cầm búa đập kính vỡ vụn ra. Còn chị em phụ nữ thì bó kính, rửa kính…những chị em nào có sức khỏe thì xúc kính vỡ vào bao.

Anh Mai Văn Nam kể, làm nghề kính rất nguy hiểm chỉ cần một sơ xuất nhỏ là đứt tay, đứt chân, bắn vào mắt…“Cách đây vài ngày, một người làm nghề kính như tôi đã bị đứt gân tay, gãy chân khi gặp phải sự cố lật xe ba gác chở kính. Làm bao năm nhưng khi gặp tai nạn số tiền tích góp được cũng chẳng đủ để mua thuốc” – anh Nam chua xót.

Anh Nam cho biết thêm, vất vả nguy hiểm là vậy nhưng thu nhập của nghề này thì chẳng được bao nhiêu, mỗi kg kính vỡ tụi em giá từ 300 đến 400 đồng, hai vợ chồng làm quần quật cả ngày nhưng tính ra cũng chỉ được khoảng 100 ngàn đồng/người.

Làm việc cật lực lại trong môi trường nguy hiểm nhưng thu nhập của họ khá bấp bênh
Làm việc cật lực lại trong môi trường nguy hiểm nhưng thu nhập của họ khá bấp bênh

Ông Nguyễn Văn Bền (52 tuổi, quê An Giang), một trong những người đầu tiên cắm dùi và làm nghề nhặt kính cho biết: “Trước đây ở xóm kính chỉ có vài hộ người miền Tây làm nghề này thôi sau đó có thêm những người ở miền Trung vào hội xóm. Đến nay xóm có hơn chục hộ cùng làm”.

Nói về những nguy hiểm trong nghề này ông Bền trầm ngâm một lúc lâu rồi chua chát: “Chẳng ai làm nghề này mà lành lặn cả, chân, tay, mặt chỗ nào cũng có sẹo. Đúng là cái nghề bán sức để tồn tại”. Rồi ông đưa những ngón tay trai sần vì sẹo, chứng minh cho những lời vừa nói.

Từng ấy năm trong nghề ông Bền đã chứng kiến biết bao chuyện đau lòng nhưng ông sẽ không quên được chuyện xảy ra vào cận tết năm ngoái, một người phụ nữ trong xóm kính mang bầu nhưng ngày ngày vẫn ngồi đập kính. Do lao động quá sức, ăn uống kham khổ đến khi sinh không đủ sức nên hai mẹ con đã "ra đi vĩnh viễn".

Đã không ít các vụ tai nạn thương tâm xảy ra với nghề này
Đã không ít các vụ tai nạn thương tâm xảy ra với nghề này

Trong xóm kính hầu như không có bóng dáng trẻ con, có cặp vợ chồng sinh con ở quê rồi mới vào Nam lập nghiệp nhưng cũng có cặp vợ chồng sinh trong này nhưng khi lên 2 tuổi là gửi về quê cho ông bà chăm sóc. “Môi trường làm việc ở đây rất nguy hiểm, trẻ con lại hiếu động nên rất dễ bị mảnh kính găm vào chân, nhiều khi nhìn con cái người ta cứ ríu rít bên mẹ nghĩ đến con mình thấy tủi thân lắm”. Chị Hương ngậm ngùi.

Trung Kiên - Trọng Nghĩa

TIN CŨ HƠN